| |
|
|
Ảnh minh họa |
Trong những năm gần đây, mặc dù đời sống của phần lớn người dân tại các huyện miền núi trong tỉnh đã có phần khởi sắc, nhưng trên mặt bằng chung của toàn tỉnh, những huyện này vẫn còn thuộc diện khó khăn, tỷ lệ hộ nghèo còn khá cao (trên 70% theo chuẩn mới). Điều đó đã ảnh hưởng rất lớn đến hiệu quả của công tác phòng, chống suy dinh dưỡng (SDD) trẻ em ở những địa phương này.
Bác sỹ Cao Thị Kim Chung, Giám đốc Trung tâm Chăm sóc sức khỏe sinh sản (CSSKSS) tỉnh cho biết: “ Chương trình mục tiêu phòng, chống SDD trẻ em đã được triển khai ở 180 xã, phường trên 14 huyện, thành phố từ năm 1998. Đến nay Chương trình này đã mang lại nhiều kết quả khả quan trong cộng đồng. Mặc dù vậy, khi triển khai thực hiện Chương trình này tại các huyện miền núi đã gặp nhiều khó khăn như về điều kiện giao thông đi lại; nhận thức các vấn đề về dinh dưỡng và sức khỏe của người dân còn hạn chế; đời sống kinh tế còn nghèo… nên hiệu quả mang lại chưa như mong muốn…”. Theo thống kê của Trung tâm CSSKSS, hiện nay, ở 6 huyện miền núi của tỉnh có khoảng 19 ngàn trẻ em trong độ tuổi từ 0 – 6 tuổi, trong đó tỷ lệ SDD trẻ em chiếm từ 40 – 51% (Điển hình như các huyện: Tây Trà trên 51%; Sơn Hà trên 45%; Ba Tơ, Sơn Tây trên 43% ...”), bằng 1,3 lần tỷ lệ SDD trẻ em của toàn tỉnh (dưới 29% năm 2006).
Qua thực tế cho thấy, ngoài những khó khăn trên, tình trạng SDD trẻ em ở các huyện miền núi vẫn còn “duy trì” ở mức độ cao, phần nào là do trình độ dân trí của nhiều đồng bào dân tộc nơi đây còn hạn chế nên gặp nhiều khó khăn khi tiếp nhận những kiến thức, kỹ năng về thực hành dinh dưỡng. Trong khi đó, đội ngũ cộng tác viên dinh dưỡng ở những huyện này còn khá mỏng, thiếu và yếu về chuyên môn dẫn đến công tác truyền thông – GDSK về kiến thức, kỹ năng chăm sóc sức khỏe và dinh dưỡng cho trẻ chưa đạt được nhiều hiệu quả. Anh Phạm Văn Thà, Cán bộ dân số huyện Ba Tơ tâm sự: “Ở đây, nhiều chị em trong độ tuổi sinh đẻ ở các xã vùng sâu, vùng xa không biết chữ, gia đình nghèo lại sinh con đông nên việc chăm sóc, nuôi dạy không được tốt. Tình trạng suy dinh dưỡng còn cao lắm!...”
Bên cạnh đó, cấp lãnh đạo Chính quyền và Hội đoàn thể ở nhiều xã trên địa bàn các huyện này, đặc biệt là các xã vùng sâu, vùng xa vẫn chưa thật sự quan tâm, nhận thức đầy đủ về công tác phòng, chống SDD trẻ em, dẫn đến việc “khoán trắng” cho ngành y tế xã và đội ngũ cộng tác viên phần lớn thực hiện trong vai trò kiêm nhiệm.
Từ những thực tế này, trong thời gian tới, để công tác phòng chống SDD trẻ em trên địa bàn các huyện miền núi tỉnh ta mang lại hiệu quả cao hơn, đầu tiên, cần thiết phải có sự phối hợp chặt chẽ hơn giữa các cấp ủy Đảng, Chính quyền địa phương với ngành Y tế, cũng như các Hội đoàn thể trên địa bàn, kịp thời củng cố Ban chỉ đạo Chương trình tại mỗi địa phương để có kế hoạch triển khai thực hiện hiệu quả Chương trình mục tiêu Quốc gia về dinh dưỡng giai đoạn 2006 – 2010. Theo đó, cần đẩy mạnh hơn nữa các hoạt động tuyên truyền, lồng ghép sâu rộng những kiến thức, kỹ năng về chăm sóc sức khỏe và dinh dưỡng đến đông đảo đồng bào nhằm từng bước nâng cao nhận thức của họ về vấn đề dinh dưỡng cho trẻ trong độ tuổi từ 0 – 6 tuổi. Ngoài ra, Nhà nước cũng cần đầu tư về mọi mặt, tạo điều kiện để các huyện miền núi thực hiện tốt các chương trình xóa đói, giảm nghèo, nâng cao dần đời sống của mỗi người dân. Có như thế mới có thể hạ thấp được tỷ lệ trẻ em SDD ở các huyện này trong những năm tới./.
Huỳnh Lê |